Kiên Trì — “Cơ Bắp” Quan Trọng Nhất Mà Mọi HLV Yoga Phải Rèn

Đăng bởi: Thu Hương ·

Người ta hay nghĩ kiên trì là thứ trời cho: kẻ “lì lợm bẩm sinh”, người “cả thèm chóng chán” — và thế là an phận. Nhưng nếu kiên trì thật sự do trời định, thì làm sao một người từng tự nhận mình “nói chuyện nhạt, ngu ngơ” lại có thể đăng bài đều đặn suốt nhiều năm, đến khi có gần 700.000 người theo dõi? Sự thật mà ít Huấn luyện viên Yoga nào dám nhìn thẳng: kiên trì không phải tính cách — nó là một cơ bắp. Và đã là cơ bắp thì ai cũng rèn được.

Một câu hỏi từ một học viên — và một sự thật ít ai dám nói

Câu chuyện bắt đầu từ một tin nhắn. Một bạn Huấn luyện viên trẻ inbox cho nhà đào tạo Đặng Kim Ba: “Em quan sát anh nhiều năm, thấy anh từ lúc nói chuyện rất nhạt, rất ngu ngơ, nhưng ngày nào cũng đăng bài, ngày nào cũng luyện tập, học được gì lại chia sẻ lại hết. Bí quyết gì khiến anh kiên trì được như vậy?”

Câu trả lời của anh không phải một bí kíp cao siêu, mà gần như một lời thú nhận: anh cũng chẳng phải người tài năng gì đặc biệt. Cái anh có chỉ là hiểu được một điều mà phần lớn người ta bỏ qua — rằng kiên trì có thể được rèn, từng chút một, đúng như cách người ta rèn một bắp cơ.

Bạn không “kém kiên trì”. Bạn chỉ chưa tập cái cơ bắp ấy bao giờ.

Đây là chỗ cần đập tan một thiên kiến: ta thường gán cho người thành công hai chữ “ý chí thép” như thể họ sinh ra đã thế. Nhưng các nhà tâm lý học từ lâu đã ví ý chí (willpower) như một cơ bắp — dùng nhiều thì mỏi, nhưng rèn đều đặn thì mạnh dần lên. Không ai sinh ra với “ý chí thép” cả; người ta rèn ra nó.

Kiên trì là cơ bắp — và cơ bắp chỉ lớn lên nhờ SỨC NẶNG

Là người trong nghề, hẳn bạn quá hiểu nguyên tắc của tập tạ: cơ bắp chỉ mạnh lên khi bị buộc phải gánh một sức nặng vừa đủ khó. Nhẹ quá thì cơ không có lý do để lớn. Đột ngột nặng quá thì chấn thương. Sự phát triển nằm ở vùng giữa — nơi cơ bị thử thách vừa đủ, rồi được phục hồi. Dân tập gọi đó là “quá tải tăng tiến” (progressive overload).

Cơ bắp kiên trì cũng tuân theo đúng quy luật ấy. Và đây là cú lật ngược khiến nhiều người HLV phải dừng lại suy nghĩ:

Những thách thức trong nghề không đến để loại bạn ra. Chúng chính là tạ — sức nặng mà thiếu nó, cơ bắp kiên trì của bạn sẽ chẳng bao giờ lớn.

Lớp vắng học viên. Nỗi sợ đứng trước ống kính. Những bài đăng không ai xem. Cảm giác nản khi nhìn người khác đi nhanh hơn. Bao lâu nay bạn vẫn xem chúng là dấu hiệu mình không hợp nghề. Hãy đảo lại góc nhìn: chúng là bài tập. Là cái tạ mà số phận đặt vào tay bạn để bạn lớn lên. Người tập tài tử buông tạ ngay khi thấy nặng; người chuyên nghiệp hiểu rằng cái nặng ấy chính là nơi cơ bắp được sinh ra.

Vậy rèn cơ bắp ấy thế nào? — “Giáo án” của nhà đào tạo Đặng Kim Ba

Khi được hỏi, anh không nói lý thuyết suông; anh kể lại đúng những “bài tập” mình đã làm. Lạ thay, chúng giống hệt một giáo án tập luyện bài bản:

1. Có tầm nhìn, và có người dẫn đường. Năm 2019, anh tình cờ tham dự một khóa học và nhận ra tương lai sẽ thuộc về online. Anh tin người dẫn đường của mình, nên có một tầm nhìn rất rõ về đích đến. Anh nói một câu đáng để khắc lên tường: kiên trì mà không có kiến thức thì chỉ là sự lãng phí; có mục tiêu mà không có bản đồ thì kiên trì kiểu gì cũng lạc đường.

2. Mục tiêu phải đo được và có ngày hẹn. Anh tự đặt cho mình một lộ trình 3 năm để “tạo nên một phiên bản mới của cuộc đời”. Không có mục tiêu, ta chẳng biết đi đâu; mục tiêu mơ hồ thì cũng như không.

Nhà đào tạo Đặng Kim Ba ngồi quay video dạy Yoga online tại phòng studio - hình ảnh của sự kiên trì mỗi ngày
Căn phòng quay nơi mỗi ngày anh Đặng Kim Ba “tập” một rep nhỏ — một video ngắn, đều đặn suốt nhiều năm.

3. Mỗi ngày chỉ một “rep” nhỏ. Đây là bí mật quan trọng nhất. Anh không ép mình làm điều to tát. Mỗi ngày, anh chỉ cam kết làm một video ngắn 5–15 phút — nhỏ đến mức không thể viện cớ. “Nếu bắt một người lương 10 triệu phải kiếm ngay 100 triệu thì họ sốc, họ đau khổ. Nhưng nếu mỗi ngày chỉ cần thêm 100 nghìn thì lại dễ.” Khoa học gọi đây là hiệu ứng cộng dồn: trong cuốn Atomic Habits, tác giả James Clear chỉ ra mỗi ngày tốt hơn 1% thì sau một năm bạn không hơn 1% — mà hơn gần 37 lần. Ông bà ta gói điều đó trong bốn chữ: “kiến tha lâu đầy tổ.”

4. Cho đi để nhận lại. Người dẫn đường trao cho anh một từ khóa: muốn giàu có hơn thì phải giúp được nhiều người hơn — và cách giúp dễ nhất là dạy lại, chia sẻ lại điều mình biết. Điều kỳ diệu là mỗi lần cho đi kiến thức, anh lại được học nó thêm một lần, và “ai làm lại nhiều lần thì tạo ra kỹ năng thâm niên”.

5. Ăn mừng từng chiến thắng nhỏ. Anh không chờ một khoản tiền lớn hay một chuyến đi xa mới thấy vui. Một người đăng ký mới, một học viên thay đổi, đọc thêm mười trang sách — với anh đều là niềm vui, đều đáng biết ơn. Niềm vui nhỏ nhưng đến mỗi ngày mới là thứ giữ cơ bắp kiên trì không bị “tụt năng lượng”.

6. Khoe mục tiêu của mình ra. Không phải để khoe khoang, mà để có người nhắc. Khi anh kể với mọi người về điều mình muốn xây, thi thoảng họ hỏi lại — và “hỏi mà mình chưa làm thì nó nhục, thế là phải làm”. Có một câu trong cuốn The Magic: khi khát khao của bạn đủ lớn, vũ trụ sẽ gửi ai đó đến giúp bạn.

7. Viết mục tiêu ra giấy, dán nơi mắt thấy hằng ngày. Anh dán mục tiêu lên tường, lên cả màn hình điện thoại, để mỗi sáng tỉnh dậy là thấy. Người xưa nói “một nét bút chì mờ còn hơn một trí tuệ siêu phàm” — trí nhớ rồi sẽ quên, nhưng tờ giấy thì không.

8. Triệt tiêu thói quen cũ bằng “công cụ xoa dịu”. Thói quen cũ luôn dễ chịu (ngủ thêm một chút bao giờ chẳng sướng hơn dậy sớm tập). Hành động mới thì khó chịu. Cách của anh là dùng công cụ: thuê người nhắc, thi đua với bạn để nếu lười thì bị phạt, nghe sách khi lái xe, vừa đọc sách vừa nhâm nhi cà phê cho đỡ buồn ngủ. Giảm bớt cái khó của hành động mới — đó cũng chính là cách một khóa đào tạo tốt “dìu” học viên qua giai đoạn đầu.

Ngu Công dời núi — và sức mạnh của sự tích lũy

Người Á Đông có một câu chuyện ngàn năm: ông lão Ngu Công nhà ở sau hai ngọn núi lớn, ngày ngày gánh từng sọt đất đi đổ, quyết dời cả ngọn núi. Người ta cười ông ngốc. Ông đáp: ta làm không xong thì có con, con không xong thì có cháu, đời này qua đời khác, núi thì không cao thêm — lẽ nào không dời nổi? Câu chuyện ấy không nói về sức mạnh; nó nói về sự tích lũy không ngừng.

Khoa học hiện đại gọi tên điều người xưa đã linh cảm. Có một ý tưởng phổ biến về “10.000 giờ”: để thật sự thành thạo một việc, người ta cần khoảng ngần ấy giờ luyện tập có chủ đích. Nhà đào tạo Đặng Kim Ba là một minh chứng sống — với hàng chục nghìn giờ nói trước ống kính, con người anh đã đổi khác hẳn so với anh chàng “ngu ngơ” ngày đầu. Anh kể, ngày xưa đọc một cuốn sách mất cả tuần còn chưa xong; nay chỉ chừng hai tiếng là đọc hết một cuốn ba trăm trang — bởi đọc nhiều quá thì nó thành kỹ năng, “y như tập Yoga, lần đầu thì lúng túng, làm nhiều thì thành phản xạ”.

“Có công mài sắt, có ngày nên kim.” Nước chảy đá mòn không nhờ mạnh, mà nhờ bền.

Lời nhắn cho người HLV đang muốn buông tay

Nếu hôm nay bạn thấy nản, thấy chậm, thấy mình “không có khiếu” — hãy nhớ lại nguyên tắc đầu bài. Đó chính xác là cảm giác của một cơ bắp đang bị đặt dưới tạ: mỏi, run, muốn buông. Nhưng đó cũng là lúc nó đang lớn. Cái đau ấy không phải dấu hiệu bạn sai đường; nó là dấu hiệu bạn đang được rèn.

Ba điều bạn cần — chuyên môn, kỹ năng mềm và thương hiệu cá nhân (đọc thêm 5 điều cần biết trước khi học làm HLV Yoga3 điều đúc kết từ 15 năm của nhà đào tạo Đặng Kim Ba) — tất cả đều có thể học. Nhưng thứ giúp bạn học được hết chúng, đi qua được hết những ngày muốn bỏ cuộc, lại chính là cơ bắp kiên trì này. Đó là lý do nó là cơ bắp quan trọng nhất.

Và bạn không tập một mình. Cô kế toán Hoàng Thanh, Huế Hala từ giường bệnh đến ghế trọng tài — họ đều từng đứng đúng chỗ bạn đang đứng, dưới đúng cái tạ bạn đang gánh. Và họ đã rèn cơ bắp ấy đến cùng.

Nghe nhà đào tạo Đặng Kim Ba chia sẻ

Toàn bộ câu chuyện và “giáo án kiên trì” này được nhà đào tạo Đặng Kim Ba chia sẻ trong video dưới đây:

Bắt đầu rèn cơ bắp ấy ngay hôm nay

Đừng chờ có “động lực” mới bắt đầu — động lực là thứ đến sau hành động, không phải trước. Hãy làm một rep nhỏ ngay hôm nay: chọn một mục tiêu, viết nó ra một tờ giấy, dán lên nơi bạn thấy mỗi sáng, rồi làm một việc nhỏ nhất hướng về nó. Mai làm tiếp. Ngày kia làm tiếp.

Nếu bạn muốn rèn cơ bắp ấy trong một môi trường có người dẫn đường — nơi dạy cả chuyên môn, kỹ năng mềm lẫn tư duy đi đường dài — Khóa Đào Tạo Huấn Luyện Viên Yoga 200H của Học viện T.Kim là nơi nhiều người đã bắt đầu. Bạn cũng có thể gặp gỡ đội ngũ HLV đã đi qua đúng con đường này.

Tìm hiểu Khóa HLV Yoga 200H → Đọc tiếp: 3 điều từ 15 năm →

Câu hỏi thường gặp

Kiên trì là bẩm sinh hay rèn được?

Rèn được. Các nhà tâm lý học ví ý chí như một cơ bắp — càng tập đều đặn càng mạnh. Nhiều người thành công, trong đó có nhà đào tạo Đặng Kim Ba, đều từng là người thiếu tự tin trước khi rèn được sự kiên trì qua thói quen mỗi ngày.

Làm sao để không bỏ cuộc khi thấy nản?

Chia mục tiêu thành những “rep” thật nhỏ mỗi ngày để không bị quá tải; ăn mừng từng thắng lợi nhỏ; viết mục tiêu ra giấy dán nơi thấy hằng ngày; và quan trọng nhất là ở cạnh những người kiên trì, hoặc có người đồng hành nhắc nhở.

Vì sao nói thách thức là “tạ” cần thiết cho HLV Yoga?

Vì cơ bắp chỉ mạnh lên khi gánh một sức nặng vừa đủ khó (nguyên tắc quá tải tăng tiến). Tương tự, lớp vắng, nỗi sợ, sự nản… là những “sức nặng” rèn nên bản lĩnh của người HLV. Thiếu thách thức, sự kiên trì không có cơ hội lớn lên.


Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không hiển thị công khai. Bình luận sẽ hiển thị sau khi được duyệt.

Lên đầu trang