3 Điều Phải Biết Trước Khi Học Làm HLV Yoga — Đúc Kết 15 Năm Của Đặng Kim Ba

Đăng bởi: Thu Hương ·

Có một nghịch lý cay đắng trong nghề Huấn luyện viên Yoga: nhiều người tập đẹp nhất phòng, có cả tấm bằng quốc tế lồng khung treo trên tường — mà lớp học vẫn trống. Vì sao? Thầy Đặng Kim Ba đã mất gần 15 năm mới thật sự hiểu câu trả lời. Và ông đúc kết nó thành ba điều — ba điều mà nếu biết sớm, ông đã không phải trả giá bằng ngần ấy thời gian và tiền bạc cho những ngã rẽ không cần thiết.

Bằng khen của Ủy ban Olympic Việt Nam tặng ông Đặng Kim Ba vì đóng góp phát triển phong trào Yoga Hải Phòng năm 2018
Bằng khen của Ủy ban Olympic Việt Nam (2018) — một trong những dấu mốc trên hành trình 15 năm của thầy Đặng Kim Ba.

15 năm, một cái giá, và ba bài học

Thầy Đặng Kim Ba bước vào Yoga từ thời bộ môn này còn xa lạ ở Việt Nam — khi muốn một cuốn sách Yoga tử tế còn phải đặt mua tận nước ngoài. Mười lăm năm sau, ông đứng đó với một học viện mang tên mình, một đội ngũ Huấn luyện viên, và cả tấm bằng khen của Ủy ban Olympic Việt Nam cho những đóng góp phát triển phong trào.

Nhưng nếu hỏi ông về chặng đường ấy, câu trả lời sẽ rất thật: 15 năm đó lẽ ra có thể ngắn hơn nhiều. Ông đã đi vòng, đã trả giá, đã lãng phí thời gian cho những hướng đi không cần thiết — đơn giản vì ngày ấy không có ai nói trước cho ông ba điều này.

Và đây là phần khiến nhiều người giật mình: ba điều đó không phải bí kíp cao siêu. Chúng đơn giản đến mức người ta dễ phẩy tay bỏ qua — để rồi trả giá y hệt cái giá ông từng trả.

Điều 1 — Cú tát đầu tiên: chuyên môn giỏi không còn là lợi thế

Ngày xưa, một thế võ hiểm, một bài thuốc gia truyền, một “bí kíp” nghề được giữ kín như báu vật — truyền trong nhà, dạy cho đệ tử ruột, người ngoài có muốn cũng không với tới. Tri thức là quyền lực, và quyền lực thì được canh giữ.

Nhưng hãy nhìn vào thời của chúng ta. Một động tác khó, trí tuệ nhân tạo giải thích cặn kẽ trong vài giây. Một kỹ thuật thở, YouTube có hàng nghìn video. Một triết lý Yoga cổ, vài cú chạm màn hình là hiện ra trước mắt.

Nếu bạn nghĩ chỉ cần tập thật giỏi là đủ để sống với nghề — đây là cú tát đầu tiên: chuyên môn, thứ bạn tự hào nhất, ngày nay gần như ai cũng tiếp cận được.

Đau, nhưng đừng vội lo. Điều đó không có nghĩa chuyên môn trở nên vô dụng — nó vẫn là nền móng bắt buộc, là thứ không thể thiếu. Nó chỉ không còn là thứ khiến bạn khác biệt nữa. Và đây là mặt sáng: chính vì kiến thức dễ tiếp cận đến thế, bạn có thể tích lũy chuyên môn nhanh hơn bất kỳ thế hệ nào trước đây — qua khoá học bài bản, qua internet, qua cả AI. Việc của bạn là chăm chỉ và liên tục, không phải lo “mình học không kịp”.

Điều 2 — Cú tát thứ hai: có bằng quốc tế mà lớp vẫn trống

Hãy hình dung một tấm bằng Huấn luyện viên quốc tế, lồng trong khung kính, treo trang trọng trên tường. Chủ nhân của nó tập rất đẹp, kiến thức không tồi. Vậy mà lớp học cứ lác đác vài người, rồi lặng lẽ tan. Bi kịch ấy có thật — và phổ biến hơn bạn nghĩ rất nhiều.

Vì sao? Vì một sự thật giản dị mà nhiều người không chịu nhìn thẳng: học viên không ở lại vì bạn tập đẹp. Họ ở lại vì cách bạn nói, cách bạn truyền cảm hứng, cách bạn khiến họ thấy mình được lắng nghe và tiến bộ mỗi ngày.

Cùng một bài tập, cùng một động tác — nhưng người thầy biết chạm vào cảm xúc sẽ giữ được học viên; người chỉ có kỹ thuật thì không.

Đó chính là kỹ năng mềm: giao tiếp, truyền cảm hứng, quản trị cảm xúc, quản lý lớp học. Chuyên môn có thể sao chép trong vài tháng; kỹ năng mềm là tài sản vô hình phải rèn qua năm tháng. Và đây là điều đáng để bạn thở phào: nó rèn được. Chính thầy Kim Ba ngày trẻ là một người nhút nhát, ngại đứng trước đám đông. Người đàn ông hôm nay ngồi trên sóng phát thanh, được mời làm khách mời các sự kiện — không phải nhờ một tài năng trời cho, mà nhờ luyện tập, ngày qua ngày.

Thầy Đặng Kim Ba làm khách mời chương trình phát thanh Một giờ với Hải Phòng FM 93.7
Từ một người từng ngại giao tiếp đến khách mời trên sóng phát thanh — kỹ năng mềm là thứ rèn được.

Điều 3 — Cú tát thứ ba: giỏi mà vô hình thì coi như không tồn tại

Thuở trước, một người thầy giỏi thì “tiếng lành đồn xa” — danh tiếng lan đi qua lời truyền miệng, từ người này sang người kia trong làng, trong vùng. Người ta tìm thầy bằng cách hỏi nhau.

Nhưng “ngôi làng” của thời nay là internet. Người ta không hỏi nhau nữa — họ mở điện thoại lên và gõ tìm. Họ vào Facebook xem bạn có thật sự là một giáo viên Yoga không, có đều đặn chia sẻ kiến thức không, có đáng tin không.

Nếu bạn không hiện diện ở nơi người ta tìm kiếm, thì với họ, bạn gần như không tồn tại — dù chuyên môn của bạn giỏi đến đâu.

Đây là cú tát mà nhiều người tài giỏi nhất lại đau nhất: giỏi mà vô hình thì coi như không có nghề. Xây dựng thương hiệu cá nhân online vì thế không còn là chuyện “làm thêm cho vui” — nó là một phần của chính cái nghề. Và một lần nữa, người chứng minh điều đó rõ nhất lại chính là thầy Kim Ba: người từng bắt đầu khi không có nổi một video Yoga tiếng Việt nào trên mạng, nay ngồi dạy nhiều giờ mỗi ngày qua màn hình, và được mời tới sự kiện về sáng tạo nội dung như một Huấn luyện viên Yoga hiếm hoi có mặt.

Thầy Đặng Kim Ba dạy lớp Yoga online qua Zoom tại phòng quay của Học viện Yoga T.Kim
Mỗi buổi dạy online là một viên gạch xây nên thương hiệu — thứ ai cũng có thể bắt đầu, miễn là bền bỉ.

Xây thương hiệu online không phải là đánh bóng bản thân hay phải nổi tiếng. Nó chỉ là dám đều đặn kể ra giá trị thật của mình, để người cần bạn có thể tìm thấy bạn.

Đau — nhưng đó lại là tin tốt

Ba điều trên đến như ba cú tát. Nhưng hãy nhìn thật kỹ, cả ba có chung một điểm: chúng đều là thứ rèn được. Không phải tài năng trời cho, không phải đặc quyền của số ít. Chuyên môn — học được. Kỹ năng mềm — luyện được. Thương hiệu — xây được. Cái khó không nằm ở chỗ “bạn có đủ tố chất không”, mà ở chỗ “bạn có đủ bền bỉ không”.

Người xưa có câu “Ngọc bất trác bất thành khí” — viên ngọc không qua mài giũa thì mãi chỉ là hòn đá. Lại có câu “lửa thử vàng, gian nan thử sức”. Những thách thức trong nghề Huấn luyện viên Yoga không phải kẻ thù của bạn — chúng chính là hòn đá mài giũa, là ngọn lửa tôi luyện bạn thành một người thầy thực thụ.

Một khi đã chọn con đường chuyên nghiệp, thách thức không còn là thứ để sợ — nó là nơi bạn lớn lên.

Người tập tài tử bỏ cuộc ngay khi gặp khó. Người chuyên nghiệp nhìn cái khó và hiểu: đây chính là chỗ mình được mài. Nếu ba điều trên cho bạn câu trả lời “vì sao”, thì 5 điều cần cân nhắc trước khi học làm HLV Yoga là tấm bản đồ chi tiết hơn cho từng bước đi. Và bạn không bước một mình — cô kế toán Hoàng Thanh hay Huế Hala đều đã đi qua chính những hòn đá mài giũa ấy, và đã trở thành những người thầy.

Nghe thầy Đặng Kim Ba chia sẻ trực tiếp

Toàn bộ tinh thần của ba điều trên được chia sẻ ngắn gọn, mộc mạc trong video dưới đây:

Nếu bạn đã sẵn sàng được “mài giũa”

Hiểu trước ba điều này, bạn đã đi trước rất nhiều người — kể cả người thầy đã mất 15 năm để rút ra chúng. Nếu bạn muốn một lộ trình bài bản, nơi cả ba được dạy cùng nhau (chuyên môn, kỹ năng mềm, thương hiệu cá nhân), Khoá Đào Tạo Huấn Luyện Viên Yoga 200H của Học viện T.Kim là nơi nhiều người đã bắt đầu — và ở lại làm nghề. Bạn cũng có thể gặp gỡ đội ngũ HLV đã đi qua đúng con đường này.

Tấm thiệp viết tay sứ mệnh của thầy Đặng Kim Ba: đào tạo, dẫn dắt và truyền cảm hứng cho mọi người
Tấm thiệp thầy Kim Ba viết tay về sứ mệnh của mình.

Bởi với thầy Đặng Kim Ba, đào tạo Huấn luyện viên chưa bao giờ chỉ là dạy một cái nghề. Trên tấm thiệp ông từng viết tay: “Sứ mệnh của tôi là đào tạo, dẫn dắt và truyền cảm hứng cho mọi người, để họ trở nên mạnh mẽ, tự tin và tiếp tục truyền động lực cho những người xung quanh họ.” Đó có lẽ là điều thứ tư — điều không nằm trong ba cú tát, nhưng là thứ giữ một người ở lại với nghề, qua mọi hòn đá mài giũa.

Tìm hiểu Khoá HLV Yoga 200H → Đọc tiếp: 5 điều trước khi học HLV →

Câu hỏi thường gặp

Chỉ cần tập Yoga giỏi là đủ để làm HLV Yoga không?

Chưa đủ. Chuyên môn là nền móng bắt buộc, nhưng thời nay ai cũng dễ tiếp cận kiến thức nên nó không còn là lợi thế cạnh tranh. Thứ giữ học viên ở lại là kỹ năng mềm (giao tiếp, truyền cảm hứng) và khả năng để học viên tìm thấy bạn — tức thương hiệu cá nhân.

Tôi ngại giao tiếp, có làm HLV Yoga được không?

Được. Kỹ năng giao tiếp và truyền cảm hứng là thứ rèn được, không phải tài năng bẩm sinh. Chính thầy Đặng Kim Ba từng là người nhút nhát trước khi trở thành người đứng lớp và lên sóng truyền thông — nhờ luyện tập đều đặn.

Vì sao nói thách thức là “hòn đá mài giũa”?

Vì ba điều khó nhất của nghề (chuyên môn, kỹ năng mềm, thương hiệu) đều là thứ rèn được. Người chuyên nghiệp xem cái khó là nơi mình lớn lên, đúng như câu “ngọc bất trác bất thành khí” — ngọc không mài giũa thì không thành đồ quý.


Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không hiển thị công khai. Bình luận sẽ hiển thị sau khi được duyệt.

Lên đầu trang