Vượt trăm cây số từ Bắc Ninh về CHẠM 3: chuyện của học viên Nguyễn Quế

Đăng bởi: Thu Hương ·
HLV Nguyễn Quế tham dự CHẠM 3 - Nơi chúng ta thuộc về của Học viện Yoga T.Kim

Từ Bắc Ninh về Đồ Sơn hơn một trăm cây số. Với nhiều người, đó là lý do chính đáng để ở nhà. Với cô Nguyễn Quế — học viên khoá huấn luyện viên Yoga của Học viện Yoga T.Kim Việt Nam — đó chỉ là quãng đường phải đi, khi Học viện vừa thông báo tổ chức CHẠM 3 – Nơi chúng ta thuộc về, cô đã nằm trong nhóm những người đăng ký đầu tiên.

Tối 11/07/2026, giữa hàng trăm con người ở khu sinh thái ven biển Đồ Sơn, có những gương mặt đến từ Đà Lạt, Sài Gòn, Thanh Hoá, Nha Trang. Và có một người phụ nữ Bắc Ninh, đến sớm, ở lại đến cuối.

“Nghe tin là đăng ký, chưa kịp nghĩ đến đường xa”

Khi được hỏi vì sao quyết định nhanh đến vậy, cô Quế cười. Với cô, câu trả lời chẳng có gì phức tạp: sau một thời gian dài phần lớn học viên chỉ gặp nhau qua màn hình, một dịp để cả cộng đồng ngồi cùng nhau ngoài đời là thứ không nên bỏ lỡ.

“Học online tiện thật, nhưng có những thứ màn hình không truyền được,” cô chia sẻ. “Mình biết mặt nhau, biết giọng nhau, mà chưa từng bắt tay nhau. Nên khi Học viện thông báo, tôi đăng ký gần như ngay lập tức — đường xa tính sau.”

Bắc Ninh – Đồ Sơn không phải quãng đường ngắn với một người vừa đi làm vừa theo khoá huấn luyện viên. Nhưng cô Quế nói cô không xem đó là hy sinh: “Mình chọn theo nghề này thì mình đi. Đơn giản vậy thôi.”

Điều đáng nói là cô không phải trường hợp cá biệt. CHẠM 3 được Học viện thiết kế theo hướng vừa là lễ kỷ niệm, vừa là một chuyến đi — du lịch, trải nghiệm và kết nối — sau quãng thời gian dài phần lớn học viên chỉ gặp nhau qua lớp online. Cách làm đó kéo về Đồ Sơn những người từ Đà Lạt, Sài Gòn, Thanh Hoá, Nha Trang. Có người bay cả nghìn cây số, cho một buổi tối.

“Lúc biết có chị bay từ Đà Lạt ra, tôi mới thấy Bắc Ninh của mình gần lắm,” cô cười.

Điều khiến một học viên ở xa yên tâm

Cô Nguyễn Quế cùng các học viên tại nơi lưu trú do Học viện Yoga T.Kim sắp xếp

Với người ở xa, nỗi lo lớn nhất thường không phải chương trình, mà là những thứ rất đời: tối nay ngủ ở đâu, ăn ở đâu, đến nơi rồi có ai đón không.

Đây cũng là điểm cô Quế nhắc đến nhiều nhất khi kể lại. Học viện chủ động hỗ trợ học viên phương án lưu trú, sắp xếp chỗ ăn nghỉ, và các giáo viên chủ động chăm sóc học viên trong suốt chuỗi ngày sự kiện — những việc không xuất hiện trên sân khấu nhưng quyết định việc một người ở xa có thấy mình được đón hay không.

“Tôi đến nơi là đã có người chờ, có phòng, có lịch rõ ràng,” cô Quế kể. “Nghe thì nhỏ, nhưng với người đi xa một mình, biết mình không phải tự xoay là nhẹ cả người. Ở phòng lưu trú, tôi gặp mấy chị em học viên khác cũng từ xa về — mới gặp mà nói chuyện như quen lâu rồi.”

Chính những buổi tối ở khu lưu trú ấy, theo cô, mới là chỗ tình cảm được nối lại — thứ mà cái tên “Nơi chúng ta thuộc về” muốn nói đến.

Ngồi xuống thảm, giữa một tập thể

Cô Nguyễn Quế trong tư thế thiền tại workshop sự kiện CHẠM 3 Học viện Yoga T.Kim

CHẠM 3 không chỉ có tiệc và sân khấu. Học viện chọn một khu sinh thái gần biển, có hội trường và cả bãi cỏ ngoài trời — chọn thiên nhiên vì nó hợp với yoga, và vì muốn người tham dự có một trải nghiệm khác với bốn bức tường quen thuộc.

Cô Quế nói khoảnh khắc chị nhớ nhất lại là lúc yên tĩnh nhất: khi cả không gian cùng ngồi xuống, nhắm mắt, và thở.

“Ở nhà tôi vẫn thiền một mình mỗi ngày,” cô kể. “Nhưng ngồi giữa mấy trăm người cùng thở một nhịp, cảm giác rất khác. Nó không ồn, nhưng nó đầy. Lúc đó tôi hiểu vì sao mình phải chạy xe cả trăm cây số đến đây.”

Đêm ấy trời có mưa. Nhưng theo lời cô, không ai bỏ về sớm.

Phần lễ cũng không giống một buổi kỷ niệm thông thường. Trên sân khấu lần lượt là những tiết mục yoga nghệ thuật do chính học viên và giáo viên của Học viện dàn dựng, là ca khúc “Chạm” — bài hát riêng của cộng đồng T.Kim, do Giám đốc Học viện Vũ Ngọc Anh sáng tác — với phần vũ đạo của cả đội ngũ nhân sự. Xen giữa đó là những khoảnh khắc lặng đi: khi các học viên bay từ Đà Lạt, Sài Gòn, Nha Trang về được gọi tên nhận bằng tốt nghiệp.

“Tôi ngồi dưới nhìn mấy chị bay từ Sài Gòn ra chỉ để cầm tấm bằng, mà thấy mình đi hơn trăm cây số chẳng đáng kể gì,” cô Quế nói. “Hoá ra không phải mình tôi chịu khó. Ở đây ai cũng vậy.”

Nhìn ban tổ chức làm việc

Là học viên khoá huấn luyện viên, cô Quế đến với sự kiện bằng hai con mắt: một của người tham dự, một của người đang học nghề. Và cô nói cô học được nhiều từ chính cách ban tổ chức vận hành.

Chuỗi sự kiện 15 năm của Học viện là hai chương trình lớn nối nhau chỉ trong vòng chưa đầy một ngày: đại lễ CHẠM tối 11/07 tại Đồ Sơn, rồi Ngày Quốc tế Yoga sáng 12/07 tại Quảng trường đảo Vũ Yên. Để hai sự kiện ấy chạy trơn tru, cả ê-kíp gần như không ngơi nghỉ suốt nhiều ngày.

“Tôi để ý cách các anh chị chia việc, ai lo gì rất rõ, không thấy ai luống cuống,” cô Quế nhận xét. “Sự kiện lớn thế mà mọi thứ vào guồng. Là người đang học nghề, tôi nhìn cái đó còn thích hơn nhìn sân khấu.”

Đó cũng là điều Học viện T.Kim theo đuổi ở các sự kiện offline: không chỉ để vui, mà để chính đội ngũ và học viên được rèn, được thấy một chương trình chuyên nghiệp trông như thế nào từ bên trong. Hậu trường phía sau chuỗi sự kiện này được kể chi tiết trong bài những đêm chỉ ngủ 2 tiếng của Á hoàng Vũ Ngọc Anh.

Cuộc gặp với người sáng lập

Cô Nguyễn Quế chụp cùng nhà đào tạo Đặng Kim Ba - nhà sáng lập Học viện Yoga T.Kim Việt Nam

Với nhiều học viên online, nhà đào tạo Đặng Kim Ba — người sáng lập Học viện Yoga T.Kim Việt Nam — là gương mặt quen trên màn hình suốt nhiều tháng. Gặp ngoài đời là chuyện khác.

“Tôi có tấm ảnh chụp cùng anh Kim Ba, và thú thật là tôi giữ nó rất kỹ,” cô Quế cười. “Không phải vì đó là ảnh với người nổi tiếng. Mà vì mình học người ta qua màn hình bao lâu, giờ được đứng cạnh, tự nhiên thấy con đường mình chọn nó có thật.”

Cô kể điều khiến cô bất ngờ là không khí gần gũi: người sáng lập không ngồi trên bàn đại biểu suốt buổi, mà đi xuống nói chuyện với học viên. Với một người vừa đi hơn trăm cây số tới, sự gần gũi đó có sức nặng riêng.

Điều cô mang về Bắc Ninh

Khi được hỏi mang gì về sau chuyến đi, cô Quế không nói về quà tặng hay ảnh đẹp.

“Tôi mang về cảm giác mình thuộc về một chỗ nào đó,” cô nói. “Trước đây tôi học online, đôi lúc thấy hơi lẻ loi — mình ở Bắc Ninh, Học viện ở Hải Phòng, mình chỉ là một ô vuông nhỏ trên màn hình. Đi CHẠM về rồi thì khác. Giờ tôi biết sau màn hình đó là những con người thật, và họ coi mình là người nhà.”

Cái tên sự kiện, hoá ra, không phải một khẩu hiệu cho đẹp.

Học viện Yoga T.Kim ghi nhận và trân trọng tinh thần của những học viên như cô Nguyễn Quế — những người sẵn sàng vượt hàng trăm cây số để có mặt, không phải vì được yêu cầu, mà vì họ muốn. Với một cộng đồng, đó là thứ không mua được bằng công sức tổ chức, dù chuyên nghiệp đến đâu.

Và có lẽ đó cũng là lời đáp rõ nhất cho câu hỏi vì sao Học viện vẫn dồn sức làm những sự kiện offline tốn kém: những câu chuyện đọng lại sau mỗi kỳ CHẠM cho thấy thứ được xây không phải là một buổi lễ, mà là chỗ để người ta thuộc về.

Câu hỏi thường gặp

CHẠM 3 – Nơi chúng ta thuộc về là sự kiện gì?

Đây là kỳ thứ ba của chuỗi sự kiện CHẠM do Học viện Yoga T.Kim Việt Nam tổ chức, đồng thời là đại lễ kỷ niệm 15 năm T.Kim Yoga, diễn ra tối 11/07/2026 tại khu sinh thái ven biển Đồ Sơn, Hải Phòng.

Học viên ở xa tham dự CHẠM được hỗ trợ những gì?

Học viện hỗ trợ phương án lưu trú, sắp xếp chỗ ăn nghỉ và cử giáo viên đồng hành chăm sóc học viên trong suốt chuỗi ngày sự kiện, giúp người ở xa không phải tự xoay xở.

CHẠM 3 diễn ra những hoạt động gì?

Chương trình gồm các hoạt động kết nối cộng đồng, tập luyện ngoài trời, tiết mục yoga nghệ thuật, trao giải và trao bằng cho học viên, cùng đêm gala kỷ niệm 15 năm Học viện.

Học viên học online có nên tham dự sự kiện offline không?

Rất nên. Với nhiều học viên online, các sự kiện offline là dịp gặp trực tiếp thầy cô và bạn học, kết nối cộng đồng và trải nghiệm những điều mà lớp học qua màn hình khó truyền tải.

Sau CHẠM 3 còn sự kiện nào khác không?

Ngay sáng hôm sau, 12/07/2026, là Lễ kỷ niệm Ngày Quốc tế Yoga tại Quảng trường đảo Vũ Yên, nơi Học viện Yoga T.Kim tham gia với vai trò đơn vị nòng cốt về chuyên môn và tổ chức.

Lưu ý: Bài viết ghi lại cảm nhận cá nhân của học viên sau sự kiện và mang tính tham khảo. Trải nghiệm của mỗi người có thể khác nhau.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không hiển thị công khai. Bình luận sẽ hiển thị sau khi được duyệt.

Lên đầu trang